Nữ ca sĩ phải cầm bằng khen đi xin tiền nhà tài trợ: Làm 4 show cháy vé ở Đà Nẵng

"Tôi phải mang bằng khen đi xin tiền các nhà tài trợ. Họ chọn mặt gửi vàng khi thấy tôi có giải thưởng quốc tế thực thụ", Ngọc Ánh nói.

Mới đây, chương trình Kỷ niệm thanh xuân đã lên sóng với sự tham gia của danh ca Ngọc Ánh.

Tại chương trình, Ngọc Ánh mang theo kỷ vật là chiếc bình gốm Bát Tràng – phần thưởng cho danh hiệu Giọng ca Vàng Tiếng hát truyền hình các nước ASEAN lần đầu tiên tổ chức tại Hà Nội năm 1996.

Nữ ca sĩ phải cầm bằng khen đi xin tiền nhà tài trợ: Làm 4 show cháy vé ở Đà Nẵng- Ảnh 1.

Ngọc Ánh

Giữa dàn thí sinh hùng hậu từ 11 nước Đông Nam Á, Ngọc Ánh đã có một quyết định đầy táo bạo khi chọn hát ca khúc nhạc Mỹ - "Woman in Love".

Cô nói: "Khi đi thi quốc tế, tôi nghĩ phải hát tiếng Anh thì giám khảo nước ngoài sẽ dễ cảm nhận và hiểu được chất giọng của mình hơn.

Nhờ đó, tôi vượt qua nhiều đối thủ nặng ký để giành giải Vàng. Chiếc cúp bằng gốm dù dễ vỡ nhưng đã được tôi nâng niu qua nhiều lần dọn nhà, không một vết sứt mẻ. Đó là đỉnh cao thanh xuân mà tôi trân trọng.

Và chính chiếc cúp và bằng khen Giọng ca Vàng ASEAN năm 1996 đã giúp tôi có được live show đầu tiên vào năm 1998.

Tôi phải mang bằng khen đi xin tiền các nhà tài trợ. Họ chọn mặt gửi vàng khi thấy tôi có giải thưởng quốc tế thực thụ.

Nữ ca sĩ phải cầm bằng khen đi xin tiền nhà tài trợ: Làm 4 show cháy vé ở Đà Nẵng- Ảnh 2.

Tôi chọn rạp Trưng Vương (Đà Nẵng) làm nơi tổ chức live show đó dù nhiều người thắc mắc sao không làm ở TP.HCM cho dễ bán vé.

Nhưng tôi lại bán cháy vé show 4 đêm liên tiếp. Một mình tôi hát live 22 bài mà không cần khách mời. Đây là bước đệm đưa tôi phủ sóng khắp các phòng trà, sân khấu lớn nhỏ và các băng rôn quảng cáo trên toàn quốc.

Tôi chọn Đà Nẵng làm nơi tổ chức liveshow đầu tiên xuất phát từ tình yêu dành cho cội nguồn. Là một người con sinh ra tại TP.HCM nhưng tôi có gốc gác Quảng Nam.

Tôi muốn mang tiếng hát về phục vụ bà con họ hàng và quan trọng nhất là để cha mẹ được nở mày nở mặt với quê hương.

Tôi xúc động nhất là khoảnh khắc mời cha mẹ lên sân khấu giữa tiếng vỗ tay của hàng ngàn khán giả.

Tôi cảm thấy tự hào vì đã đạt được những thành tích để cha mẹ hãnh diện về đứa con gái út. Đó không chỉ là thành công của một ngôi sao, mà còn là sự hiếu thảo của một người con như tôi muốn dành tặng vinh quang cho đấng sinh thành.

Sau 40 năm sự nghiệp, tôi thấy mình là người may mắn và suôn sẻ. Tuy nhiên, đằng sau sự may mắn đó, tôi vẫn phải tự học, tìm tòi cái mới mỗi ngày để không bao giờ lỗi thời.

Tôi khẳng định, tuổi trẻ của tôi đã sống trọn vẹn và không hề sống hoài, sống phí. Những thành tựu đạt được trong quá khứ chính là nền tảng vững chắc để tôi tiếp tục nhận được sự yêu mến của khán giả cho đến tận ngày hôm nay".